QUÁ TRÌNH HỒI SINH NHỮNG LÀNG LỤA TRUYỀN THỐNG VIỆT
Theo quy luật của thời gian, có lẽ ảnh hưởng từ phong cách ăn mặc đến nếp sống của con người ngày càng thay đổi, dẫn đến việc các làng lụa truyền thống Việt Nam đang ngày càng mai một đi. Với di sản văn hóa đang hấp hối, chúng ta cần phải triển khai việc hồi sinh và bảo vệ làng nghề truyền thống ấy.
Hồi sinh làng nghề lụa Mã Châu 600 năm
tuổi: được biết đến là người phục dựng lại làng lụa truyền
thống, ông Trần Hữu Phương cùng người con gái Trần Thị Yến đã đồng thuận và sắm
sửa máy móc, các công đoạn nhuộm,… để cho ra những dải
lụa đúng với chất lụa Mã Châu khi xưa đã từng nổi tiếng một thời.
Khi đem ra giới thiệu hàng với các chủ quầy lưu niệm lớn nhỏ ở
phố cổ (Hội An), thì ai cũng khen là chất lượng và mẫu mã vô cùng tốt. Ấy thế
nhưng giá thành vẫn còn khá cao so với hàng nhập khẩu rẻ tiền từ Trung Quốc.
Sau đó chị Trần Thị Yến đã nghiên cứu và giúp người tiêu dùng nhận ra giá trị
của sản phẩm được dệt bằng sợi tự nhiên. Đồng thời đẩy mạnh quảng bá cho sản
phẩm lụa Mã Châu trên các diễn đàn, từ đó ngày càng nhiều người biết đến và số
lượng người mua lụa Mã Châu ngày càng đông.
Hồi sinh lụa Tân Châu: với lịch sử hơn trăm năm, lụa Tân Châu đã
từng trở thành trung tâm tơ lụa lớn nhất Nam Bộ từ trước năm 1945. Nhưng khoảng
đầu thập niên 1980 thì gần như đã mai một, mãi cho đến cuối thập niên 1990 mới
được tái duy trì, khoảng 10 năm gần đây mới được hồi sinh bởi cụ Tám Lăng được
xem là bậc thầy cuối cùng của nghề dệt Lãnh Mỹ A.
Di sản văn hóa Việt Nam đang dần khôi phục và để phát triển
ngành lụa truyền thống hơn nữa, cần phải tiếp cận và hội nhập với các nước trên
thế giới, với các công nghệ tiên tiến, cơ sở vật chất tốt để làm hài lòng người
tiêu dùng. Bên cạnh đó, yếu tố con người rất quan trọng, cần nhận và truyền
nghề cho các học viên với ước mong giữ ngành nghề truyền thống này.
-----------------

Nhận xét
Đăng nhận xét